Tại sao? Tại sao giọng nói của Băng Dạ lúc này lại giống như một thứ âm thanh trong tiềm thức?
Không. Không giống nhau.
Âm thanh trong trí nhớ của cô vô cùng lạnh lùng, còn của Băng Dạ lại không hề đáng sợ đến thế.
Bọn họ không phải cùng một người! Không phải! Nhất định không phải!
Cô đột nhiên quay người lại, bàn tay dường như không còn nghe theo chính mình nữa, cô thuần thục đưa súng lên, để tay vào cò súng..
“Pằng…” một phát đạn đã trúng vào chính giữa.
“Pằng… pằng… pằng.” Cả mười lần bắn đều vào giữa trung tâm.
Tất cả binh sĩ xung quanh đều vô cùng ngạc nhiên, ngay cả Lan Đóa cũng vì thế mà há hốc mồm.
“Không. Không phải ta. Ta không biết dùng súng.” Đôi mắt cô sáng bừng lên, trong kí ức bỗng ùa về hình ảnh của hôm cùng Long Diệp bị tập kích.
Lần đó…
Người kia…
Cô đã giết chết người ấy. Chính cô!
Chẳng phải anh Long Diệp đã nói người đó không bị giết sao? Anh ấy đã nói dối. Chính mình giết hại người đó.
Tại sao chứ? Rõ ràng đây là lần đầu tiên cô dùng súng, sao có thể thành thục đến như vậy? Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì?
Dao Dao đau đớn vứt bỏ khẩu súng trên tay, cô ôm đầu, trong giây phút ấy…
Trước mắt cô trời đất bỗng tối sầm lại. Cô ngất lăn ra đất.
“Tiểu thư, tiểu thư.” Binh sĩ xung quanh thấy cảnh tượng đó, vội vàng chạy lại.
Băng Dạ lạnh lùng ngăn bọn họ lại. Cúi đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-tinh-nha-dau-hoa-lat-lat/2991974/chuong-429-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.