Sáng hôm sau, Lạc Đình Ân tỉnh dậy bước ra ngoài đi ra phía cổng. Đúng là Triệu Minh Hàn thả tự do cho cô rồi. Cổng không khoá.
Cũng một tuần rồi cô không được ra ngoài, một cô gái nghịch ngợm hay đi chơi như cô thì ở nhà quả là chịu không nổi.
Lạc Đình Ân mở cổng bước ra ngoài. Nhưng cô thấy có gì đó không ổn. Cô có linh cảm như có người theo dõi cô.
Cô quay đầu lại, hắn ta giả vờ ngồi hút thuốc. Cô tiến lại gần:
"Anh đang theo dõi tôi?" - Lạc Đình Ân hỏi.
"Thiếu phu nhân tôi không dám. Tôi chỉ đang bảo vệ an toàn cho cô!" - tên kia nói.
"Thiếu phu nhân?" - Lạc Đình Ân cười nhạt - "Triệu Minh Hàn sai anh làm chuyện này à?"
Quả thật không sai. Cô thấy bất lực thật sự. Thả tự do? Xong lại cho người đi bên cạnh canh chừng cô? Nghĩ đến anh thôi cô đã thấy căm tức.
"Thiếu phu nhân cô đi đâu đấy? Tôi sẽ chở cô đi!"
"Được. Vậy đưa tôi đến tập đoàn Triệu Thị."
Tên vệ sĩ đưa Lạc Đình Ân đến Triệu Thị, dẫn cô lên phòng làm việc của Triệu Minh Hàn. Thấy cô, Triệu Minh Hàn hỏi:
"Cô đến đây làm gì?"
Lạc Đình Ân với sắc mặt ủ rũ như đi đưa đám, cô nhìn Triệu Minh Hàn một lúc, chợt cô quỳ xuống dưới chân anh:
"Triệu Minh Hàn tôi xin anh, anh buông tha cho tôi đi. Thà rằng anh đánh đập hành hạ tôi như ba mẹ tôi đã làm, chứ xin anh đừng giam lỏng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778635/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.