Chiếc taxi dừng lại ở một ngôi nhà nhỏ. Bước xuống xe, Từ Bạch nói với Lạc Đình Ân:
"Đây là nhà của một người bạn anh, nó có việc nên nhờ anh trông hộ vài hôm. Thời gian này em ở tạm đây đi"
"Cảm ơn anh!"
Họ đi vào trong nhà, Lạc Đình Nhi nói:
"Ân Ân, chắc em đói rồi đúng không?"
"Đúng rồi chị hai, em đói muốn chết luôn nè. Nhưng tại ở trong căn nhà khốn nạn kia em không nuốt nổi thứ gì!"
Lạc Đình Nhi cười rồi xoa đầu em gái mình:
"Được rồi, để chị ra chợ xem có cái gì mua về nấu cho cả ba cùng ăn"
Lúc ấy, tên vệ sĩ vẫn rình ở bên ngoài, anh ta lấy điện thoại báo cho Triệu Minh Hàn về nơi ở của Lạc Đình Ân. Anh cùng thư kí Mộc và mấy người nữa cùng đến.
Lạc Đình Nhi rời khỏi nhà ra chợ. Trong nhà chỉ còn Từ Bạch và Lạc Đình Ân. Từ Bạch hỏi cô:
"Ân Ân, em yêu anh không?"
"Dĩ nhiên là có rồi. Em sẽ tìm cách thoát khỏi cái tên lập dị kia"
"Tiếc là duyên phận không cho ta đến được nhau. Nhưng anh không thể bỏ lỡ em được. Ân Ân..."
Từ Bạch tiến lại gần, Lạc Đình Ân bỗng cảm thấy có gì không ổn.
"Anh... anh định làm gì đấy?"
"Ân Ân, anh không thể để em rơi vào tay hắn ta được."
Dứt lời, Từ Bạch lao đến phía cô như một con thú dữ, hắn đè cô ra mặc kệ cô giãy giụa.
"Từ Bạch, anh điên à?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778633/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.