Vì bà Doãn Lệ và Chu Tinh Lăng đã ra ngoài từ sáng sớm nên Triệu Minh Hàn và Lạc Đình Ân tha hồ thoải mái. Ăn xong Triệu Minh Hàn đưa cho Lạc Đình Ân bộ đồ và bảo cô lên thay. Cô ngoan ngoãn nghe lời.
Bộ đồ là 1 chiếc áo xanh dương cùng chiếc chân váy màu trắng rất trẻ trung. Lạc Đình Ân khá ngạc nhiên. Cô có khá nhiều đồ, sao anh lại phải đưa sẵn đồ cho cô mặc. Lạc Đình Ân mặc xong đi xuống nhà thì thấy Triệu Minh Hàn khiến cô không khỏi sững sờ. Không phải bộ vest sang trọng như mọi hôm, mà hôm nay Triệu Minh Hàn mặc 1 cái áo màu xanh dương cùng chiếc quần màu trắng. Cô nhận ra đây là đồ đôi.
Lạc Đình Ân bật cười. Thấy vậy, Triệu Minh Hàn cảm thấy hơi ngượng về bộ đồ trên người mình.
"Em cười gì?"
"Giám đốc Triệu lạnh lùng, nghiêm túc của em đây ư?" - Lạc Đình Ân nói với giọng trêu đùa.
"Hôm nay anh không là giám đốc, anh là chồng em, ông chồng tự luyến và vô liêm sỉ của Ân Ân" - Anh nói một cách tự tin.
Lạc Đình Ân thấy hãnh diện vô cùng. Đây là lần đầu tiên cô thấy Triệu Minh Hàn ăn mặc như vậy. Triệu Minh Hàn vốn là người rất coi trọng danh dự, coi trọng hình tượng của mình. Nhưng giờ đây, cô thấy dường như anh đang tự hạ mình xuống, đang không quan tâm đến hình tượng từ khi ở cạnh cô.
Triệu Minh Hàn đưa tay ra và nói:
"Nào, đi thôi!"
Lạc Đình Ân đưa bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778608/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.