Lúc này, Lạc Đình Ân mới dám tiếp tục mở lời
"Ông xã, em sai rồi mà. Đừng giận em nữa"
"Em có biết sai phải làm gì không? Phải chịu phạt" - Triệu Minh Hàn lên tiếng.
"Anh phạt em đi, cái gì cũng được" - Lạc Đình Ân cúi đầu.
"Em chắc chứ?"
Lạc Đình Ân gật đầu. Ngay lập tức, Triệu Minh Hàn bế cô vứt lên giường. May là cái giường có đệm chứ không chắc cô gãy xương. Anh lao đến xé quần áo cô ra. Lạc Đình Ân không dám chống lại.
Triệu Minh Hàn chiếm lấy môi cô một cách cuồng nhiệt. Chẳng mấy chốc, thân thể hai người đã quấn lấy nhau, trải qua một đêm mặn nồng.
Đến gần sáng, Lạc Đình Ân lờ mờ mở mắt ra, thấy Triệu Minh Hàn đang nhìn chằm chằm cô với khuôn mặt vẫn lạnh tanh như lúc đầu. Cô rúc đầu vào ngực anh, nhõng nhẽo:
"Triệu thiếu gia, anh phạt em thế rồi, anh vẫn chưa hết giận à?"
"Anh chỉ đang cảm thấy Ân Ân của anh bây giờ rất khác lúc trước"
"Khác? Khác chỗ nào? Có gì anh không thích nói đi để em sửa."
Triệu Minh Hàn nhìn cô với ánh mắt âu yếm hơn.
"Không! Em dễ thương hơn lúc trước rất nhiều. Không còn ngang ngược, đanh đá như trước nữa. Anh từng nghĩ em sẽ chẳng thay đổi được bản tính ấy, nhưng hoá ra anh đã lầm"
Lạc Đình Ân bĩu môi, cô đánh nhẹ vào người anh một cái, rồi cười tủm tỉm
"Chẳng phải vì em yêu anh sao"
"Thế lúc trước yêu Từ Bạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778607/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.