Triệu lão gia sửng sốt không tin vào mắt mình. Ông vừa mới bắt con trai ông li hôn với Lạc Đình Ân, thì hoá ra cô lại là con gái ruột của bà Doãn Lệ. Chết rồi, giờ ông phải làm sao. Tập đoàn Triệu Thị này sao có thể giao cho cô được. Cô vốn dĩ không được dạy bảo đàng hoàng, không có kinh nghiệm làm việc. Triệu Thị làm sao trụ nổi.
"Nhưng mà...con bé làm sao có thể...?" - Ông cố gắng giải thích rằng Lạc Đình Ân không có năng lực để điều hành Triệu Thị.
"Sao? Ông sợ con tôi không làm được à? Sợ Triệu Thị sụp đổ à? Tôi cho ông thời gian một tuần suy nghĩ. Một là Triệu Thị thuộc về con gái tôi. Hai là Triệu Thị sụp đổ!"
Bà Doãn Lệ dứt khoát nói câu cuối cùng, sau đó bà đứng dậy đi về. Triệu lão gia tức đen mặt, ông nắm chặt hai tay, mắt lừ lừ nhìn bà đã khuất sau cách cửa.
"Nếu bà đã cố chấp như thế, đừng trách tôi ác!"
[Tại Căn hộ của Lạc Đình Ân]
"Triệu Minh Hàn, Tiểu Ân sao rồi?" - Chu Tinh Lăng lo lắng cho Lạc Đình Ân, anh hỏi Triệu Minh Hàn về tình hình của cô.
"Tôi nghĩ thời gian này cô ấy không muốn gặp ai đâu, có lẽ chuyện xảy ra còn quá sốc.." - Triệu Minh Hàn nói với chút buồn.
Hai người đều thở dài. Đã một ngày rồi, Lạc Đình Ân lại tự nhốt mình trong phòng, không ra ngoài, không nói chuyện với ai khiến Chu Tinh Lăng lo lắng. Anh biết chắc là cô hận gia đình anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778579/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.