Tuy Lạc Đình Ân vẫn không tha thứ cho Lạc gia, nhưng cô đã hứa sẽ bảo bà Doãn Lệ bỏ qua chuyện này, nên Lạc gia cũng nhẹ lòng. Từ giờ họ chẳng dám động đến Lạc Đình Ân nữa.
Những ngày sau đó của Lạc Đình Ân cũng khá yên ổn. Chu Tinh Lăng thì không ở cùng với hai vợ chồng cô nữa. Vì mẹ anh cũng đã về nước nên anh ở cùng mẹ.
Sáng hôm ấy, Triệu Minh Hàn ngủ dậy, anh vừa bước xuống cầu thang đã thấy mùi đồ ăn thơm phảng phất từ dưới bếp. Anh mò vào bếp xem
"Dì Lương, dì nấu cái gì thơm thế?"
Nhưng anh bất ngờ khi thấy không chỉ có bà Lương Hiên mà còn cả Lạc Đình Ân.
"Ân Ân, em vào gì ở đây?"
"Cậu chủ, Ân Ân nó cứ bắt tôi dạy nó nấu ăn để nấu cho cậu chủ đấy!" - Bà Lương Hiên vừa cười vừa nói.
Lạc Đình Ân tỏ vẻ ngại ngùng. Cô bé nổi tiếng là nghịch ngợm, ngang ngược ngày nào đây ư? Cô đã thay đổi rồi, cô đang tìm cách trở thành một người vợ đảm đang khiến Triệu Minh Hàn vô cùng bất ngờ. Anh vội vàng chạy lại đỡ cô ra ghế ngồi
"Ai khiến em làm hả? Em đang có thai, cứ nghỉ ngơi đi."
"Không được, ít ra em vẫn phải biết cách nấu ăn. Đấy là cái tối thiểu mà những người vợ phải biết làm mà."
Thật là bó tay với cô luôn. Ngày xưa thì hung hăng, thà nhịn đói chứ không nấu ăn. Giờ thì lại đòi học nấu.
Oẹ! Lạc Đình Ân vội vàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778574/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.