Lạc Đình Ân khóc sướt mướt. Mặc dù Chu Tinh Lăng và bà Doãn Lệ an ủi, nhưng cô vẫn khóc. Cô cứ ôm mẹ mình, khóc như một đứa trẻ vậy. Triệu Minh Hàn đã ở trong phòng phẫu thuật 2 tiếng rồi, anh có sao không? Nếu anh mà làm sao, thì Lạc Đình Ân không bao giờ tha thứ cho bản thân mình.
Lạc Đình Nhi và thư kí Mộc Tư biết tin chạy đến. Mọi người đều rất căng thẳng, lo lắng. Cánh cửa mở ra, Cẩn Mai bước ra, Lạc Đình Ân vội chạy lại lay tay Cẩn Mai:
"Chị Cẩn Mai, anh ấy không sao đúng không chị? Anh ấy ổn mà đúng không?"
Cẩn Mai trấn an Lạc Đình Ân, rồi cô nói:
"Em bình tĩnh đi. Thật ra...chồng em bị mất khá nhiều máu, tình trạng khá là nguy hiểm." - Cẩn Mai có vẻ nghiêm trọng, cô hít một hơi thật sâu - "Bây giờ...có tỉnh lại hay không là phụ thuộc vào ý chí của cậu ấy mà thôi."
Lạc Đình Ân như rơi xuống vực thẳm. Cô thẫn người ra, nước mắt lại tiếp tục chảy dài. Cẩn Mai ôm lấy cô, cô cứ thế khóc, khóc một cách thảm thiết.
Triệu Minh Hàn được chuyển về phòng VIP hồi sức. Mặt anh lúc này trắng bệch như người chết khiến Lạc Đình Ân không kìm được nước mắt. Sao anh lại ra nông nỗi này? Lạc Đình Nhi từ bên ngoài vào, đặt tay lên vai Lạc Đình Ân khiến cô giật mình.
"Chị hai!" - Lạc Đình Ân sụt sịt.
Lạc Đình Ân đã khóc quá nhiều rồi, giờ cô không thể nào khóc nổi nữa. Thấy em gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778572/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.