Bạch Dương mỉm cười, đeo kính râm lên, một lần nữa tăng tốc rời đi.
Bên phía bệnh viện.
Bà cụ đang ngồi bên giường bệnh, cầm cốc nước và bông tăm thấm ướt môi cho Phó Kình Hiên.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên, bà cụ không hề ngẩng đầu lên, chỉ đáp hai chữ: “Vào đi.”
Cửa mở ra, Cố Tử Yên ôm một bó hoa Bách Hợp bước vào, nhìn thấy bà cụ thì dường như giật mình, khiếp sợ nói: “Bà cụ, bà cũng ở đây ạ?”
Bà cụ nhíu mày phiền chán.
Bà cụ không ưa gì dáng vẻ vâng vâng dạ dạ của người phụ nữ này, giống như ai bắt nạt cô ta vậy.
Loại người như vậy thậm chí còn chẳng bằng một ngón tay của Dương Dương, cũng không biết Kình Hiên rốt cuộc cảm thấy cô ta tốt ở điểm nào.
Bà cụ không vui, lườm Phó Kình Hiên, sau đó thản nhiên trả lời: “Cháu tôi xảy ra chuyện, tôi không ở đây, vậy cô nói cho tôi biết, tôi nên ở đâu?”
“Không không không, cháu không phải có ý này. Cháu chỉ thấy bất ngờ vì bà lớn tuổi như vậy, không ở nhà nghỉ ngơi, còn tới chăm sóc Kình Hiên thôi.” Cố Tử Yên cố nén cơn giận trong lòng xuống, xua tay giải thích.
Sớm biết bà già này ở đây, cô ta đã chờ đến tối mới qua.
Bà già này lần nào gặp cô ta cũng tỏ ra khó chịu. Cứ chờ mà xem, chờ tới lúc cô †a trở thành vợ của Kình Hiên, cô ta chắc chắn phải cố gắng giày vò bà già này, để cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thua-pho-tong-lan-nay-thuc-su-ly-hon-roi/2743520/chuong-584.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.