Băng Thần bê đồ ăn vào xong để cái chén trước mặt nàng rồi nói:
"Ngươi ăn thứ này vào thì sẽ chỉ nghĩ đến điều mình muốn nhất, những đau buồn sẽ tiêu tán hết nhưng có điều ngươi sẽ thiếp đi ít lâu đồng thời sẽ mơ nhưng chắc chắn sẽ là một giấc mơ đẹp làm cho ngươi rất thoải mái."
Phạm Thiên Hà mỉm cười nói:
"Thật sự như thế sao?"
Nàng cấm lấy bát canh rồi nói:
"Thứ này thật sự có tác dụng như thế sao?"
Băng Thần gật đầu nói:
"Đúng thế nhưng có một điều người phải lưu ý."
Phạm Thiên Hà nhìn cô bé trước mặt chăm chú hỏi:
"Chuyện gì nữa?"
Băng Thần cười thần bí nói:
"Thứ này rất có thể đánh thức những mong muốn thầm kín nhất mà chính ngươi cũng không nghĩ là mình sẽ thích, thậm chí còn ghét cay ghét đắng nó, nhưng thứ bát canh này mang lại là sự thật, nó sẽ cho ngươi biết thứ ngươi cần là gì và nếu ngươi muốn có cuộc sống tốt đẹp hơn thì phải học cách chấp nhận lấy nó."
Phạm Thiên Hà nhìn kỹ vào bát canh bỗng nhiên nàng có chút phân vân rằng có nên uống nó hay không, thực sự thì nàng có nên khám phá chính mình hay chấp nhận thực tại, Băng Thần hai mắt hơi sáng lên một chút hắn ta sử dụng đồng thuật.
Combo hắn muốn dùng rất đa dạng, Phạm Thái Hà nhìn vào mắt hắn một khắc thì nàng hơi ngẩn người thì thào, một chút sau đó bắt đầu mục từng muỗng canh bắt đầu ăn.
"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1942313/chuong-460.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.