Bát đũa được mấy cô nàng mang ra, Phạm Thiên Hà gắp lấy một đũa đồ ăn sau đó bắt đầu thưởng thức ngay lập tức nàng giật mình khi thấy món này ngon ngoài sức tưởng tượng của nàng ta, liếm mép một cái nàng hỏi:
"Tên kia thực sự làm đồ ăn ngon như thế sao?"
Băng Thần mỉm cười nói:
"Đúng như thế ta người em gái này cũng chỉ được của hắn ta một nửa công lực mà thôi, có khi còn không được một nửa ý chứ."
Phạm Thiên Hà mỉm cười nói:
"Người này ghê gớm như vậy sao?"
Băng Thần gật đầu nói:
"Đúng thế, những món ngươi ăn thực ra chỉ là những món tầm thường thôi, còn những món đặc biệt thì vị ngon gấp mười lần cũng không quá lời."
Phạm Thiên Hà cười nói:
"Thế ngươi có những món đó ở đây không cho ta thử chút để mở mang tầm mắt."
Băng Thần lắc đầu nói:
"Những món đó đại bổ chúng ta ăn sẽ không tốt, chỉ có những người đặc biệt mới có thể ăn thôi."
Phạm Thiên Hà ngạc nhiên hỏi:
"Người đặc biệt? Như thế nào mới gọi là người đặc biệt?"
Băng Thần mỉm cười nói:
"Trong gia phả gia tộc thì chỉ còn hai người chúng ta sống sót, chưa kể chỉ có mình huynh ấy là nam nhân thế nên ai mang được cốt nhục Băng gia mới có thể thưởng thức những thứ siêu ngon như thế."
Phạm Thiên Hà bỗng nhiên thở dài nói:
"Nếu huynh ấy còn sồng thì có khi chúng ta cũng đã xây dựng gia đình, đồng thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1942310/chuong-459.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.