Hoàng Tốn cười khổ nói:
"Ta xin ý kiến ngài về thân phận của cô gái đưa cho mấy vị tiểu thư tấm bánh này."
Lão giả kia mỉm cười thản nhiên nói:
"Mặc kệ bọn họ đi, chúng ta chỉ cần ở xung quanh bảo vệ các nàng, còn cô bé kia thì nếu muốn làm hại mấy đưa cháu gái của ta thì đã hại rồi không đến phiên chúng ta lo, vả lại đến thời điểm nàng thì không phải nàng ta vẫn đang rất có ích hay sao?"
Hoàng Tốn nhíu mày nói:
"Ý ngài là các nàng lợi khi ăn thức ăn của cô nàng này làm ra, nhưng ta cứ có cảm giác người đại ca kia không bình thường một chút nào."
Lão giả mỉm cười nói:
"Ngươi lo lắng gì, mấy đứa cháu gái của ta xinh đẹp như thế tất nhiên có rất nhiều người muốn nắm giữ được trái tim của các nàng, tên kia rất có thể muốn thông qua muội muội của mình để tiếp cận các nàng.
Nhưng cũng không có gì đáng lo cả, ta cũng đang rất háo hức xem ai là người có thể hạ gục được mấy con bé cứng đầu này đây, cháu rể của ta tất nhiên phải qua ải của các nàng đã rồi đến lúc đó tiền bối như chúng ta mới có sân diễn, ngươi đã hiểu chưa."
Hoàng Tốn mày kiếm hơi nhíu lại nhưng vẫn vâng lời.
Sau bữa cơm thì với sự hối thúc từ cả đám người thì Băng Thần mới cùng họ đi vào Tân Sinh, vừa vào tới nơi thì ánh mắt sáng như đèn pha lê của Hoàng Tụ thì hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1942233/chuong-420.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.