Hoàng Tụ thò đũa xuống gắp một miếng thịt lên ăn nhưng vừa ăn được một miếng thì nàng ta đã sững hết cả người, nét mặt nàng hạnh phúc đến cực hạn, ba người kia thấy thế thì cũng nhanh tay mỗi người một đũa gắp ăn.
Hoàng Tụ hoàn hồn sau đó nói:
"Tại sao có thể ngon được như thế?"
Băng Thần cũng bắt đầu ăn, nhìn vẻ mặt bình thản của hắn thì có vẻ hắn ta cũng vẫn chưa hài lòng thì phải, một lúc sau hắn thở dài nói:
"Vẫn còn dở quá, giá mà anh trai ta có mặt ở đây thì tốt biết bao."
Người tên Hoàng lắp bắp:
"Dở quá?.... Như thế này vẫn dở thì như thế nào mới gọi là ngon."
Băng Thần trong lòng thầm cười khi nhìn thấy ánh mắt hiếu kỳ của các nàng, hắn biết các nàng đã hoàn toàn rơi vào bẫy từ giờ hắn ta có thể xoa nắn cảm xúc của các nàng tùy ý, chuyện này cũng chia ra làm hai trường hợp.
Thứ nhất hắn ta có thể gặp mặt họ trong tư cách một nam nhân thì hắn sẽ tuyển chọn không nói thêm cái gì nữa, thậm chí các nàng hỏi thì cũng phải tuyển chọn né tránh, cứ như thế họ sẽ không biết được cái đích của ngươi nằm ở đâu, sự hấp dẫn vẫn luôn bị giữ ở đó.
Thứ hai trong tình trạng hiện này thì Băng Thần sẽ xử lý như thế này, hắn mỉm cười nói:
"Mọi người đừng nhìn ta như thế, bây giờ ta còn lại một chiếc bánh của huynh ấy làm nhưng hơi nhỏ, thế nên muốn thử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1942231/chuong-419.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.