Hoàng Tụ thấy Băng Thần có vẻ mệt mỏi thì đi lại gần hắn, tiếng nước làm cho Băng Thần bắt buộc phải mở mắt ra nhìn, phong cảnh làm cho người ta huyết mạch phun trào nhưng hắn ta lại bất lực vô cùng, một lần nữa hắn lại thầm than thở.
"Hay lắm Thiện Nữ."
Hoàng Tụ vẻ mặt hơi lo lắng nói:
"Ngươi có vẻ mệt mỏi, ngươi chắc rằng mình không sao chứ? "
Băng Thần mỉm cười nói:
"Ngươi có thể giúp ta một chuyện thì tâm trạng của ta sẽ tốt lên rất nhiều đấy."
Hoàng Tụ gật đầu nói:
"Nếu có thể ta sẽ giúp ngươi."
Băng Thần nhẹ giọng nói:
"Thực ra thì cũng không có gì khó khăn, ta chỉ cần có một cái ôm thôi."
Hoàng Tụ thầm nghĩ:
"Có lẽ bị yêu thú phục kích vẫn ám ảnh nàng quá, thân nhân mất hết chắc nàng phải cô đơn lắm."
Nàng ôm lấy Băng Thần vào lòng mình rồi nhẹ giọng nói:
"Tuy chúng ta gặp nhau không lâu nhưng ngươi đã thành công gia nhập thì sẽ mãi là tỷ muội."
Băng Thần mắt híp lại hỏi:
"Bốn người các ngươi chắc phải thân thiết lắm nhỉ?"
Hoàng Tụ mỉm cười nói:
"Đương nhiên rồi, chúng ta đã biết nhau từ hồi mới sinh, từ lúc mới chỉ biết bò đã chơi với nhau."
Nàng vui cười hỏi:
"Thế ngươi có bạn thân không?"
Băng Thần nghĩ nghĩ thì không dám xác định ai là bạn thân của mình, bởi phần lớn thì chỉ có thuộc hạ cùng nữ nhân, nhưng thực tế vẫn có một số người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1942227/chuong-417.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.