Đợi các nàng hoàn toàn hồi phục sau cuộc chinh chiến, lúc này thì ai cũng không còn loại kia oán phụ biểu lộ, mỗi người đều sắc mặt hồng hào nói cười vui vẻ thậm chí còn chẳng ai thấy ngại về chuyện vừa trải qua, chỉ có Hàn Băng Băng thì vân chưa hiểu bọn họ tại sao lại tốt với Băng Thần như thế không lẽ chơi trò đó thì phải tốt với hắn.
Hàn Băng Băng hỏi một người:
"Thẩm thẩm cho ta hỏi chúng ta chơi trò chơi với Băng Thần thì mai sau phải tốt với hắn như thế sao?"
Người này mỉm cười nói:
"Hắn thỏa mãn ngươi đối tốt với người thì ngươi cũng nên tốt với hắn chứ đúng không? "
Hàn Băng Băng có chút hiểu, người này lại nhẹ giọng nói:
"Ngươi không muốn hắn ta vài ngàn năm sau chết đi để lại ngươi một mình giống thúc thúc ngươi chết đi bỏ lại ta chứ."
Hàn Băng Băng gật đầu nói:
"Cám ơn ngài đã chỉ bảo, ta đã hiểu rồi."
Khi các nàng ra ngoài bàn ăn thì Băng Thần cũng vừa sắp xếp xong tất cả các đồ ăn lên trên bàn ăn, hắn mỉm cười nói:
"Đồ ăn đang còn nóng mọi ngươi mau dùng."
Các nàng ngồi xuống bàn sau đó bắt đầu dùng bữa, ăn được một chút thì các nàng đều sáng mắt lên, Lưu Hà ngạc nhiên hỏi:
"Đây là ngươi tự làm?"
Băng Thần mỉm cười nói:
"Tay nghề ta rất tốt các nàng ăn rồi thì thấy sao?"
Mai Tuyền đặt bát xuống rồi nói:
"Hình như ta còn có cảm giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1942124/chuong-368.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.