Thấy nàng đi tới hướng mình Băng Thần liền dựng lên một lớp tường băng hình cầu bao phủ lấy xung quanh, Phượng Lam Băng quả thật không thể trờ mắt nhìn người yêu rơi vào bàn tay ma quỷ của tên kia, từ trên khán đài nàng đi xuống muốn dừng lại trận chiến.
Thế nhưng khi nàng đến gần phạm vi sân đấu thì đã bị một luồng sức mạnh to lớn ép đến mức bẹp dí nằm xuống sàn, Phượng Bằng thấy nàng bị như thế thì ngay lập tức lao xuống chắn trước mặt con gái, hắn ta nhẹ giọng nói:
"Tiền bối xin nhẹ tay với tiểu nữ."
Ngươi kia thấy Phượng Bằng đi xuống thì không thể không cho hắn một bộ mặt nhưng vẫn không quên đe dọa:
"Nàng ta biến thái thì cũng đừng liên lụy đến người khác, nếu để lão thân thấy nàng ve vãn gần cháu gái của ta thì đừng trách sao ta nặng tay."
Phượng Lam Băng nghe thấy thế thì tức giận nói:
"Tiền bối ngài để nàng ta rơi vào tay ma quỷ còn hơn ở cạnh ta sao, ngài không nhìn thấy tên kia có ý đồ xấu hay sao?"
Người này cười nói:
"Lão thân chính là muốn đưa nàng cho hắn ta đấy thì sao?"
Phương Lam Băng nước mắt tuôn rơi hỏi:
"Tại sao?"
Người kia không chút lưu tình nói:
"Hắn ta có dòng máu của hồ ly nhất tộc, thậm chí còn cao quý hơn đám phượng hoàng các ngươi, đừng bảo ta xúc phạm tất cả chỉ là sự thực mà thôi, huống chi quan trọng nhất hắn là nam nhân."
Phượng Lam Băng khóc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1942043/chuong-325.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.