Tuy Phượng Lam Băng gặp trắc trở thế nhưng các đồng đội cùng chiến tuyến của nàng thi lại cảm thấy được an ủi, người mạnh nhất còn ăn hành thì bọn họ thua cũng bình thường.
Hàng trăm hàng ngàn mũi băng được Phương Lam Băng phóng ra cảm giác rất bất lực, Băng Thần không chịu nổi trò nhàm chán này thế nên hỏi:
"Ngươi không có chiêu gì khác sao?"
Phượng Lam Băng cười mỉm nói:
"Ngươi sẽ phải trả giá vì sự bất cẩn cũng như khinh thường đối thủ của mình."
Băng Thần bật cười nói:
"Thế sao?"
Phương Lam Băng chắp tay nguyên khi vận chuyển
Băng Phong
Từ nãy tới giờ những tinh thể băng giá vỡ tan quanh người Băng Thần bỗng tụ tập lại đóng thành một khối, Phương Lam Băng mỉm cười đắc ý nói:
"Người thắng mới là kẻ mạnh, có lợi thế không biết lợi dụng thì chỉ là tên ngốc mà thôi."
Nàng vừa nói thế thì vốn đang bị đóng băng Băng Thần bỗng nhiên nở nụ cười, chỉ trong một cái chớp mắt nàng cảm giác cổ mình hơi nhói hơi cúi đầu nhìn xuống thì thấy hai bên cổ hai lưỡi Băng Nhận lơ lửng kể sát cổ nàng.
"Ầm "
Khối băng phong ấn lại Băng Thần như đậu hũ vỡ nát những chiếc đuôi với ngọn lửa kì bí dễ dàng cắt vỡ tảng băng cứng hơn cả sắt thép của nàng, vừa bước đi ra Băng Thần liền mỉm cười nói:
"Nãy giờ ngươi nói ta ngốc phải không? Người thắng mới là kẻ mạnh thế thì ta mạnh hơn chắc rồi, cô gái chịu thua đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1942036/chuong-322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.