Nhưng Miêu Lam cũng biến mất ngay sau đó, hai người chiến đầu trong mắt người bình thường thì đã hoàn toàn không còn nhìn thấy gì nữa rồi, một trên chiến cân tài cân sức.
Có điều đó chỉ do họ nghĩ mà thôi, Băng Thần cười mỉm hô to:
"Long Trảo Thủ "
Miêu Lan nhíu mày nàng nghĩ hắn lại xai liêu âm cước bởi bàn tay hắn thậm chí không có nguyên khí gia trì, nhưng nàng đã nhầm tay Băng Thần vẫn cứ thẳng tiến chụp vào trái bóng trước mặt nàng, do quá sợ hãi nàng lập tức lui lại có điều Băng Thần vẫn kịp ngắt một cái khiến nàng thấy hơi sót.
Khi hai người hiện hình thì Miêu Lam mặt đã đỏ thấu ánh mắt căm phẫn nhìn về phía Băng Thần, nhưng sao có thể trách Băng Thần được, cũng do trong đám yêu thú đầu lông thì chỉ có mình nàng là da trắng hồng như nhân loại, rõ ràng là đột biến mà ra.
Sau đó Băng Thần lại một lần nữa biến mất, Miêu Lam trên người lôi điện lóe lên liên tục cào vào không khí một cách đầy bất lực bởi Băng Thần đã quyết định đánh thật và nàng không thể phản kháng.
"Bụp "
Một quyền vào phần bụng nàng lập tức gục người xuống hoàn toàn bất tỉnh, Băng Thần mỉm cười ôm lấy cô nàng lên vuốt ve làn da trắng hồng mịn màng cười tà nói:
"Đừng trách ta nhé cô gái, hehehe "
Nhưng khi hắn còn đang cười tươi thì cảm giác nguy hiểm hướng về phía mình, hắn ta liên tục ngay sau những nơi hắn ta lui
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1942034/chuong-321.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.