Băng Thần ôm nàng mỉm cười nói:
" Ta biết chứ ngươi cứ yên tâm ta không phải người lỗ mãng đâu, khi nào ngươi sẵn sàng thì nói cho ta biết.Nhìn ta vậy thôi chứ ta không phải người lỗ mãng đâu."
Hương Thiên Ánh mỉm cười ngoái đầu lại nhìn hắn, trong nụ cười tràn đầy vẻ khinh bỉ nói:
" Băng Thần huynh thật sự hết thuốc chữa rồi, huynh nói ra câu đó thì chính huynh có tin không?"
Băng Thần thản nhiên nói:
"Tin chứ sao không."
Tuy miệng nói thế nhưng trong lòng thì thầm bồi thêm:
"Tin thế méo nào được."
Băng Thần xoay nàng lại nhìn nàng mỉm cười sau đó ngậm lấy bờ môi mọng của nàng, đầu lưỡi khẽ mở hàm răng quấn lấy cai lưỡi thơm tho, một hồi lâu sau đó hai người mới tách ra, hắn nói:
"Tuy trong chuyện tình cảm ta có vẻ không đáng tin nhưng ít nhất đối với nàng nếu nàng chưa sẵn sàng ta sẽ không gượng ép. Ta thề....."
Băng Thần muốn thề nhưng Hương Thiên Ánh che miệng hắn lại nói:
"Huynh không cần thề, ta biết huynh tốt rồi, nhưng lời nói phải đi kèm hành động, bước thứ nhất là bỏ tay khỏi mông của ta."
Băng Thần lắc đầu nói:
"Không ăn được thì cũng phải cho sờ vào hiện vật để đỡ thèm chứ."
Hương Thiên Ánh cạn lời, như vậy cũng nói được, nhưng nàng thật sự hết cách đành phải nhẹ giọng nói:
"Mặc kệ huynh nhưng phải có chừng mực biết hay chưa?"
Băng Thần vỗ ngực nói:
"Ta đã nói mình không phải người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1941888/chuong-248.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.