Vương Tề vẫn không chịu nói rõ ràng làm thế nào để thuyết phục được mẹ Phương, Phương Sĩ Thanh dây dưa nửa ngày cũng không hỏi ra được chi tiết, tuy hắn vô cùng tò mò, nhưng nghĩ lại thì, dù sao khi về nhà mẹ cũng sẽ nói, không nhất thiết phải truy hỏi tới cùng như vậy.
Hơn nữa, thời khắc vui vẻ thế này, nhất định phải cùng nhau bắn một pháo chúc mừng!
Chờ bắn một pháo này xong, vừa nghĩ ngày mai phải về nhà, đành tạm dừng với Vương Tề vài hôm, phải tận dụng thời gian còn lại bắn thêm một pháo tạm biệt nữa!
Vương Tề chỉ ngủ được hơn ba tiếng, hơn 7 giờ sáng liền rời giường đi làm.
Còn lại một tên đã được nghỉ Phương Sĩ Thanh, đang nằm trên giường dậy không nổi, toàn thân cứ như bị bánh xe lu nghiền qua một lượt eo mỏi mông đau ứ chịu được, nhưng trong lòng thì thích vô cùng, ôm chăn bên thì ngủ bên còn hê hê ha ha hi hi hú hú đủ các loại cười vui sướng.
Giữa trưa, Vương Tề quay về một chuyến, đem hắn từ trên giường kéo dậy, hầu hạ mặc quần áo đánh răng rửa mặt, sau đó nhét vào xe đưa đến sân bay, cùng hắn ăn một bữa trưa đơn giản tại nhà hàng gần đó.
Hắn cầm vé máy bay, một tay Vương Tề kéo chiếc vali nhỏ của hắn, tay kia thì cầm túi xách tùy thân cho hắn, hai người đến trước cửa an ninh tạm biệt nhau.
Hắn lưu luyến không rời nhìn Vương Tề: “Em đi rồi a.”
Vương Tề đáp: “Ừm.”
Hắn lại nói: “Chiều anh nhớ về nhà dán câu đối lên đó.”
Vương Tề lại đáp:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tinh-cua-ky-si/534865/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.