Phương Sĩ Thanh nhìn Vương Tề không chớp mắt, gần như cầu xin nói: “Nếu như vậy, thì tại sao chúng ta phải xa nhau? Anh không trở về, đêm nào em cũng ngủ không được, mỗi ngày cứ luôn gặp ác mộng, mơ thấy anh phớt lờ em, rồi anh hạnh phúc với người khác, dù em có sắp chết đi nữa anh cũng không chịu đến nhìn em một lần.”
Ánh mắt Vương Tề nhìn hắn thoáng ôn nhu hơn, khẽ bóp vòng eo hắn, nói: “Sao lại gầy thế này?”
Phương Sĩ Thanh chống khuỷu tay ngồi dậy, ôm cổ Vương Tề, nghẹn giọng nói: “Dạ dày em lại đau, sợ gặp bác sĩ phải tiêm thuốc, đâu dám đi một mình, em muốn anh đi cùng, mà cả tuần này anh có lần nào để ý tới em đâu, ai cũng nói em bị đá rồi.”
Vương Tề nói: “Em giả bộ tủi thân cái gì? Rõ là em không muốn chọn anh.”
Phương Sĩ Thanh càng ngậm ngùi mím môi, ôm ghì lấy Vương Tề, nhỏ nhẹ như lấy lòng: “Không phải em không muốn nói rõ với ba mẹ, em cũng muốn hai người đồng ý chuyện tụi mình, nhưng sức khỏe của ba không tốt, chuyện ly hôn của anh với chị em, cho tới tận bây giờ mẹ còn chưa dám nói ông ấy biết. Em biết anh yêu em, nhưng ba mẹ cũng rất yêu em, anh đừng bá đạo như vậy nữa mà, có được không?”
Vương Tề được hắn ôm cũng không phản ứng, trầm mặc một lát, nói: “Em đã đồng ý sẽ giải bày với mẹ, vậy mà vừa chớp mắt em liền đổi ý, giờ lại dám trách anh bá đạo? Đã vậy còn nói muốn tìm một les đi lừa bọn họ, em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tinh-cua-ky-si/534851/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.