Về đến nhà, Phương Sĩ Thanh nóng lòng muốn thử bị Vương Tề dùng một chút, kết quả nằm phơi trên giường nửa ngày cũng không thấy Vương Tề đâu, bám góc tường mò ra thì thấy, Vương Tề lưu manh kia khiêu khích dục hỏa của hắn xong, rồi lại không quản hắn, lúc này còn đang mở laptop, ngồi nghiêm trang trên sofa trong phòng khách xem tài liệu công tác.
Phương Sĩ Thanh rất không quen nhìn lão nhà mình giả cái dạng đứng đắn chết tiệt này, tủi thân về phòng nằm úp sấp trên giường, trong lòng não bổ lát nữa mà Vương Tề muốn làm, hừ, hắn cũng không cho làm, không phải muốn giả đứng đắn sao, xem ai giả giỏi hơn nha.
Hắn nằm úp ở đó một hồi đã lăn ra ngủ khì.
Không biết qua bao lâu, đang nửa mê nửa tỉnh cảm thấy có người động vào mình, giật mình một cái mở mắt ra, nghiêng người muốn quơ chân đá, cái chân kia lại dễ dàng bị bắt lấy.
Vương Tề nhanh và gọn túm gộp cả quần jean và quần lót hắn kéo xuống, lộ ra cặp chân thon dài, tối nay bị người ta cười nhạo là hàng họ nhà mi quá bé, còn lãnh thêm giải thưởng ‘chim nhỏ’ của năm.
Thật sự ra chim nhỏ cũng không phải là quá nhỏ đâu, Viên Thụy nói vậy, cũng ủy khuất thằng nhỏ muốn chết, ai lại lôi nó ra đi so với thằng đầu gấu của Trịnh Thu Dương.
Nhưng hiện tại Phương Sĩ Thanh cũng không xoắn xuýt vấn đề lớn nhỏ đó làm gì, hắn lại nằm úp lại bò về phía trước bò bò, muốn bò xuống giường, biểu đạt ý ‘tôi đây bị bỏ rơi nãy giờ còn oán giận đấy’.
Tay Vương Tề hơi dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tinh-cua-ky-si/534831/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.