Những người thôn Đông Hồ, ngay từ đầu có lẽ là vì sợ hãi quyền thế của cha con Hồ Hắc Mao, đồng thời bởi vì sợ mất mặt nên lúc này mới đến giúp Hồ Tam Gia bảo vệ và trợ uy cho trại heo của Hồ Tam Gia. Nhưng khi tới hiện trường, bị tình thế bức bách, hơn nữa còn có người cố ý châm ngòi thổi gió. Cảm xúc này chỉ cần có người đốt lên thi sự tình gì cũng có khả năng phát sinh.
Những người cảnh sát mặc thường phục đều bắt được những kẻ châm ngòi ra ngoài. Bom hẹn giờ tiềm tàng trong đám người xem như là bị dỡ bỏ. Hôm nay nguy cơ lớn nhất chân chính xem như đã trôi qua. Tăng Nghị lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.
- Tất cả mọi người nhìn kỹ xem.
Lý Vĩ Tài chỉ vào một người bị lôi ra ngoài:
- Hãy nhìn rõ một chút, nhìn những người đang giật dây mọi người đứng ra đuổi các xí nghiệp có lòng dạ hiểm độc đều là hạng người nào?
Không ai là thằng ngốc. Mọi người lúc này đều hiểu được, người vừa rồi gào to hóa ra đều không phải là những thôn dân Đông Hồ.
Hồ Hồng Kiệt có chút xấu hổ nói:
- Phó chủ nhiệm Tăng, chúng tôi thật sự không phải muốn đuổi tập đoàn Chiêu Dương đi. Hiệp nghị này không cần phải xé đi, chúng tôi vẫn nguyện ý theo bản hiệp nghị đã ký lần trước.
Tăng Nghị cũng không tính toán buông tha Hồ Hồng Kiệt, cười lạnh một tiếng:
- Hiện tại, biết tuân thủ theo hiệp nghị thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tich-ngu-y/2423034/chuong-244-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.