"Mau đến phủ Tướng quân, cho xe ngựa dừng lại đi, ta không về phủ với chàng nữa."
Ngữ khí của Tô Nhược Uyển bình tĩnh, nhưng nước mắt lại ngăn không được chảy xuống. Thấy vậy ngón tay Tiêu Tuần giật giật, muốn giơ tay lau nước mắt cho nàng, lại không biết là nghĩ tới cái gì, cuối cùng áp chế xúc động lại.
"Được."
Tiêu Tuần lại trầm mặc một lát mới mở miệng. Lúc này xe ngựa vừa lúc tới phủ Tướng quân, chờ sau khi xe ngựa dừng lại, Tô Nhược Uyển cũng không quay đầu đi xuống xe ngựa.
Tiêu Tuần ngồi trong xe ngựa nhìn bóng dáng Tô Nhược Uyển rời đi, con ngươi dần tối lại không biết đang suy nghĩ cái gì. Thẳng đến khi Tô Nhược Uyển vào trong phủ Tướng quân hắn mới mở miệng cho xa phu đánh xe rời đi.
"Uyển Nhi, sao muội lại tới đây?"
Tô Nhược Uyển vừa vào trong phủ Tướng quân, Tô Dực và Sở Thanh Nhiễm đã nhận được tin đi đến. Nhưng lúc Tô Dực tới gần lại phát hiện trên mặt Tô Nhược Uyển tràn đầy nước mắt, sắc mặt của hắn ngay lập tức trầm xuống.
"Làm sao vậy? Bị uỷ khuất sao? Nói cho nhị ca nghe ai bắt nạt muội, nhị ca giúp muội lấy lại công đạo!"
"Đúng vậy, có uỷ khuất gì cứ nói với nhị ca của muội, hắn nhất định sẽ không để cho muội bị người khác tuỳ tiện khi dễ."
Lúc này Sở Thanh Nhiễm lấy khăn ra lau nước mắt cho Tô Nhược Uyển, trên mặt cũng đầy vẻ đau lòng. Hai người nói xong cuối cùng cũng làm Tô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-phu-phu-nhan-tron-chay/2911282/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.