"Tuy bây giờ đã có chỗ ở nhưng sau này Uyển Nhi cũng không được quên trở về thăm nhị ca đâu đấy."
Trước khi đi Tô Dực còn có chút không nỡ, thậm chí còn không quên nhắc nhở Tô Nhược Uyển phải thường xuyên trở về thăm hắn. Mắt thấy đôi mắt hắn đã trở nên ướt át, Sở Thanh Nhiễm ở bên cạnh lập tức nhéo cánh tay hắn.
"Uyển Nhi lại không phải sẽ không quay lại, chàng đừng làm mặt đưa đám nữa, đợi lát nữa Uyển Nhi cũng sẽ thương tâm."
"Phải phải, phu nhân nói đúng, vi phu sai rồi."
Cảm nhận được cánh tay truyền đến cảm giác đau đớn, Tô Dực đau đến nhe răng. Tô Nhược Uyển nhìn bộ dáng ân ái của hai người, vẻ không nỡ trên mặt cũng chuyển sang ý cười.
"Nhị ca cứ yên tâm đi, nếu ta nhớ hai người nhất định sẽ trở về, cũng sẽ tuyệt đối không để mình chịu uỷ khuất."
Có những lời này của Tô Nhược Uyển, Tô Dực cùng Sở Thanh Nhiễm mới yên tâm, mắt thấy sắc trời đã không còn sớm, hai người liền trở về phủ Tướng quân.
Chờ sau khi hai người rời khỏi, Tô Nhược Uyển cùng Hoàn Nhi dọn dẹp phòng một lượt, thậm chí còn làm cho Tiểu Quất một cái ổ.
Ổ của Tiểu Quất được đặt trong sân dưới một cây hoè già. Tiểu Quất vô cùng yêu thích, Tô Nhược Uyển vừa đặt ổ xuống nó đã vui sướng chui vào. Thậm chí còn thò đầu nhỏ ra kêu vài tiếng với Tô Nhược Uyển.
"Tiểu thư, Tiểu Quất không muốn chui ra đâu."
Hoàn Nhi ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-phu-phu-nhan-tron-chay/2911281/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.