Nàng ta bị lửa giận làm mụ mẫm đầu óc, nhất thời hoàn toàn dựa vào lửa giận nói hết tất cả mọi chuyện ra. Lại không biết rằng lão phu nhân kiêng kỵ nhất là chuyện này.
Ở đây có một câu nói như này: Cưới một kỹ nữ vào cửa, khí mốc lây nhiễm cả người. Tuy nói lúc ấy tam di nương vẫn chưa có tên trên bài danh của thanh lâu nhưng cũng đã bước qua nơi bẩn thỉu ấy. Bà từng khuyên Hoa Nhi đừng hành động theo tình cảm nhưng con trai lại cứ không nghe, nằng nặc muốn đưa con người đáng thương kia về trong phủ, không uổng công suýt nữa mất mũ ô sa, may mà Hoàng thượng sáng suốt độ lượng hiểu được tấm lòng thương cảm của Hoa Nhi mới không thu hồi chức quan của ông. Cũng bởi lúc ấy tam di nương quả thật đáng thương, lớn lên lại xinh đẹp nên bà mới bằng lòng để Hoa Nhi nạp tam di nương làm thiếp. Lúc tam di nương mới vào cửa, rõ ràng bà đã liên tục ra lệnh không được nhắc tới chuyện này nhưng thật không ngờ vẫn bị vạch trần.
Bà lạnh lùng nhìn chằm chằm nhị di nương: “Ngươi nói xem có phải cái miệng ngươi ăn mắm ăn muối đi rước lấy chuyện?”
Cát Vân Niên là người thức thời, vội vàng quỳ xuống dập đầu nhận lỗi: “Lão phu nhân, con dâu hiểu rõ mình sai lầm rồi, con dâu không nên nhất thời nhanh mồm nhanh miệng quên mất lời dạy của ngài. Con dâu chỉ nói với nhị đệ muội, bảo nàng đừng nói chuyện này ra, nhưng nàng không nghe. Lão phu nhân, van cầu ngài nể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/177964/quyen-1-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.