Nghe được âm thanh muốn nghe, Dịch Cẩn Ninh cười hài lòng, nhét một miếng bánh ngọt vào trong miệng Tiểu Đào: “Đi, về phòng ngủ, ngày mai lại xem kịch vui!”
Miệng Tiểu Đào đầy bánh ngọt, vui vẻ nhấm nuốt, kêu ừ ừ a a không rõ, muốn cười lại không dám cười. Dịch Cẩn Ninh rót cho nàng ly trà, cười lắc đầu đi về phòng.
Ngày hôm sau thức dậy, Dịch Cẩn Ninh đi thỉnh an lão phu nhân.
Lão phu nhân Khương thị ngồi ở vị trí chủ vị nhận lễ bái của các vãn bối, phu nhân Lưu thị của chi thứ hai cũng ở đây, lúc này đang ngẩng đầu nhìn Dịch Cẩn Ninh. Lão phu nhân thấy Dịch Cẩn Ninh tới liền gọi mấy vãn bối ngồi xuống uống trà, những người kia nghe theo ngồi xuống, kính cẩn nghe lời. Trong phòng, mọi người vui vẻ hoà thuận.
“Ninh Nhi, tới cạnh bà nội.” Lão phu nhân vẫy tay với nàng, bảo ma ma bên cạnh mang một cái ghế tới đây, Dịch Cẩn Ninh phúc thân, thỉnh an lão phu nhân sau đó ngồi xuống. Lão phu nhân càng nhìn càng hài lòng, đứa cháu gái này hiểu đạo lý, dáng vẻ lại xinh đẹp, tương lai liền đồ không ngớt.
Những người khác thì có thể mặc kệ, nhưng sao lão phu nhân lại để nàng ngồi cạnh chứ? Các cô nương ở chi thứ hai đều hiện vẻ mặt không vui, oán hận nhìn Dịch Cẩn Ninh.
Dịch Cẩn Ninh cười cười, không để ý đến bọn họ, lúc sau nhìn xung quanh một chút, chợt mở miệng: “Ơ, sao nhị di nương không tới?”
Nhị di nương không tới nhất định là do ngủ quên, tối qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/177957/quyen-1-chuong-4-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.