Cả toán người cùng đi tới, nhị di nương thấy cháu gái nằm trên đất hôn mê bất tỉnh lập tức khóc thét: “Nhược Lan, ôi đứa bé số khổ của dì, cháu làm sao vậy? Đừng doạ dì, nếu cháu xảy ra mệnh hệ gì ta phải ăn nói với mẹ cháu như nào đây?” Thực ra, cùng lắm bà chỉ là dì của Chương Nhược Lan, không thân thiết lắm.
Dịch Cẩn An cau mày, giành nói: “Di nương, chuyện này không liên quan đến Ninh Nhi muội muội!”
Dịch Cẩn Ninh ngước mắt lạnh lùng nhìn nàng ta diễn trò, im lặng không nói chuyện. Nàng ta nói vậy, coi như chuyện không liên quan đến bản thân nàng thì cuối cùng bản thân vẫn không thoát khỏi liên quan.
Nhị di nương sai người đưa Chương Nhược Lan vào trong nhà, lại sai người đi tìm đại phu đến khám bệnh, quay đầu lại mắng Dịch Cẩn Ninh: “Ngươi thật biết gây chuyện, buổi sáng vừa mới gây ra chuyện nha hoàn bị roi mây quất, chẳng bao lâu lại gây thêm chuyện, hại biểu muội của ngươi thành ra như vậy? Đúng là sao chổi!”
“Đợi Nhược Lan tỉnh rồi hỏi cũng không muộn!” Dịch Trường Hoa không đổi sắc mặt, nói.
Một viện đầy người không ai nói lời nào, ánh mắt Dịch lão gia sắc bén nhìn Dịch Cẩn Ninh, vẻ mặt mơ màng không biết đang nghĩ gì, ông cảm thấy từ sau lễ cập kê, đứa con gái này như có điều thay đổi. Ánh mắt ư? Hay là thái độ? Đều có, trước kia nó sẽ không nhìn thẳng vào mắt mình, càng không nhìn mình bằng ánh mắt âm trầm như vậy.
Gã sai vặt bên kia cầm bái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/177956/quyen-1-chuong-4-1.html