: Bọ ngựa bắt ve
Lí Vị Ương cùng Nguỵ Quốc phu nhân hai bên giằng co, đều không nói gì.
Ngụy Quốc phu nhân đột nhiên cảm thấy thê lương, con trai cả của bà đã chết, con trai thứ không nên người, nữ nhi chỉ còn lại nửa cái mạng, trượng phu trách bà xúi giục con gái tranh cường háo thắng, lúc này nói không chừng đang hận bà. Thường ngày thủ đoạn của bà đối xử với hạ nhân rất tàn bạo độc ác, ngoại trừ Đại tỷ, toàn bộ gia đình không có người để nói chuyện. Ban đêm rét lạnh, đối mặt với Lí Vị Ương bình thản như nước, bỗng nhiên bà cảm thấy lạnh đến thấu xương. Bởi vì tận đáy lòng bà cảm nhận được, hiện tại mình đã trở thành người cô đơn.
“Ngươi tới cười nhạo ta sao?” Nhìn thấy Lí Vị Ương, tâm tình Nguỵ Quốc phu nhân vốn ảm đảm thê lương lại càng khổ sở chán nản.
“Dì, vì sao ta phải cười nhạo dì? Biểu tỷ đã thành dạng này, trong lòng ta cũng khổ sở thay cho biểu tỷ.” Chẳng những Lí Vị Ương không thấy khó chịu, mà còn cảm thấy Cao Mẫn gieo gió gặt bão, chỉ có điều hiện tại, nàng cần phải tiếp tục nói, “Ta hiểu tâm tình của dì hiện tại, nhưng có chuyện ta phải nói cho dì biết, chuyện hôm đó không phải ngoài ý muốn.”
Ngụy Quốc phu nhân đột nhiên ngẩng đầu lên, sắc mặt biến đổi: “Ngươi nói cái gì!”
Lí Vị Ương thở dài một hơi: “Chuyện này ta vốn không định nói ra, bởi vì sẽ liên luỵ đến rất nhiều người, nhưng nếu ta không nói lại cảm thấy trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-huu-doc/794357/chuong-90-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.