người dịch: anhdunghcdc
nguồn: bachngocsach
***
Chỉ một lúc sau tôi đã bị Đại Quân Tử đánh cho bầm dập. Chi tiết thế nào tôi thật không muốn nói nhiều, tóm lại là rất mất mặt. Chú hai tôi đứng đấy mà không động đậy. Điều này có khác gì đang chọc tức tôi? Tôi tự nhủ mình sắp bị đánh chết rồi, đến bao giờ chú mới chịu hộ trợ đây?
Thấy chú hai bất động, Đại Quân Tử vung tay dễ dàng ném tôi sang một bên rồi cười lạnh. “Lý Nhị, hôm nay ngươi sợ rồi chứ? Hôm nay tâm tình ta không tệ nên không muốn gây ra án mạng, cầm đồ đạc của các ngươi rồi xéo đi.”
Sau đó Đại Quân Tử mang hết đồ lễ của chúng tôi ném ra ngoài cửa.
Chú hai bây giờ mới lên tiếng. “Những thứ này đều là lễ hỏi, đã mang tới thì không đem về nữa. Ngươi có lấy hay không là việc của ngươi. Tóm lại là sau khi đưa lễ hỏi rồi thì Đào Hoa em ngươi nhất định là người của cháu ta rồi.”
Sau đó chú hai cũng cười lạnh một tiếng rồi nói. “Đại Quân Tử, hôm nay chúng ta đến cửa cầu thân chính là cho ngươi một cơ hội, lần sau người phải làm việc đó sẽ chính là ngươi đấy.”
Lời chú hai làm Đại Quân Tử tức giận, hắn vung gậy gỗ nhằm hướng tôi và chú hai đánh tới. Đào Hoa thấy thế thì liều mạng lao ra ôm chặt lấy chân ca ca nàng. “Ca đừng đánh nữa, ta xin ngươi, ngươi muốn đánh thì hãy đánh chết ta đi.”
Tôi nhìn Đào Hoa mà đau lòng, chỉ hận không thể liều mạng với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-hon-nhan/231513/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.