Lục Nghị Phàm càng lúc càng tăng nhịp, âm thanh va chạm đầy kích thích của họ cũng trở nên dồn dập hơn.
- Ôi! Anh... anh không chịu đựng thêm được nữa!
Dứt lời, Lục Nghị Phàm liền gầm lên một tiếng, sau đó đỡ Cửu Châu nằm xuống giường, thở hổn hển không ra hơi. Tấm lưng rộng của anh ướt đẫm, từng mảng da thịt ửng đỏ.
Anh vòng tay ra sau lưng cô, nhẹ nhàng giúp Cửu Châu xoa xoa lưng, đoạn dịu dàng mà hôn lên trán cô một lần nữa.
Cửu Châu cũng vì thấm mệt liền ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Đến khi cô tỉnh lại, trên người đã được mặc một chiếc váy lụa màu hồng nhạt, bên cạnh bàn còn có thêm cốc sữa nóng.
Lục Nghị Phàm đã rời đi từ trước. Trên môi Cửu Châu bất giác nở một nụ cười vui vẻ. Cô cầm cốc sữa nóng, uống một hơi cạn sạch.
Phía dưới lầu truyền tới tràng âm thanh lớn khiến Cửu Châu chú ý.
Cô chỉnh lại váy, đem cuộn cao tóc lên thành một nắm tròn, sau đó nhẹ nhàng bước xuống dưới lầu. Mặc dù vết thương ở chân vẫn còn đau buốt, thế nhưng nếu bắt Cửu Châu phải nằm cả ngày trên giường như thế này, cô sẽ chết rũ vì buồn.
Trong biệt thự hiện tại chỉ có duy nhất ông lão Lục Nghị. Ông ta đang lúi húi làm gì đó, tư thế cảnh giác cao độ.
Cạch...
Vừa nghe thấy tiếng bước chân trên lầu, ông lão Lục Nghị lập tức giật mình, hướng đôi mắt già nhăn nheo lên nhìn Cửu Châu. Ngay khi chạm mặt cô, ông ta bất chợt thu mình, dừng lại toàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thong-doc-dai-nhan-em-xin-anh/1747746/chuong-141.html