- Ta chọn ❶ nhưng ta có điều kiện.
- Ngươi không có quyền ra điều kiện nào ở đây hết. Thuần phục vô điều kiện hoặc là vĩnh viễn biến mất.
- Ta… ta… nguyện thuần phục.
- Ngươi khá thông minh, nhưng ngươi nên biết thông minh sẽ bị thông mình hại. Đừng có mong giở trò với ta. Độc chất của ngươi không có bất kì ảnh hưởng tai hại nào đối với ta, không chỉ là không ảnh hưởng mà còn là chất bổ cho ta. Vậy nên ngươi hãy ngoan ngoãn làm nô thụ đi. Bây giờ hãy mở thức hải ra, ta sẽ gieo nô ấn. Chỉ cần một chút phản kháng nhỏ, ta sẽ lập tức tiêu diệt ngươi.
U Minh Độc Thụ là độc thụ yêu có tâm cơ xảo độc, nên Từ Hiển không muốn dùng Dược Linh Quyết để kí kết khế ước với tư cách bảo hộ giả với dược linh như đã làm với Uẩn Thần Thụ. Hắn quyết định dùng Nô Ấn theo thức thứ 2 của Mê Vụ Quyết là Khống Hồn Vụ.
Tuy về lý, độc thụ hóa linh thì có thể coi như yêu thú, nhưng khi dùng khống hồn vụ thì sẽ giảm sự phát triển về sau cho thụ yêu.
Nhưng không làm vậy, chỉ e rằng sau này trong lúc bất cẩn, thằng độc thụ này giở trò với những nô thú và linh thụ khác cũng như những tay chân bộ hạ của hắn, đặc biệt là Linh Nhi.
Độc thụ là thụ linh dụng độc thì không thể coi thường được. Người xưa có câu, “cẩn tắc vô ưu”.
Nương tay bây giờ với U Minh Độc Thụ, có thể lưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-phe-gia/3512453/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.