Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị
- Năm xưa ta đọc qua vô số mật điển của tiền nhân, cũng nghiên cứu qua Thất Diệu tinh cực. Cuối cùng ta có được một kết luận, một khi có thể tu luyện ra hai đại đao phách, ta sẽ có thể dùng một trong hai đao phách để công kích và dung hợp linh hồn vào đao phách còn lại. Ban đầu, khi nghĩ ra ý tưởng này ta kích động không thôi, thậm chí cho rằng thanh danh của mình sẽ vang xa, sẽ không làm nghĩa phụ mất mặt. Đáng tiếc…
Nói đến đây, Ảo Quang chân nhân cười khổ một cái.
- Bản thân ta quá ấu trĩ, quá non nớt, cách nghĩ tuy là không sai, nhưng một loại bí pháp làm sao có thể dễ dàng tu luyện như thế chứ?
Lý Dương gật gật đầu, tu luyện bí pháp, đặc biệt là tu luyện bí pháp huyền ảo, muốn sáng tạo ra nó, độ khó của nó có lẽ thường nhân chẳng thể tưởng tượng ra được.
Năm đó Tầm Hoan chân nhân có thể coi là một ngôi sao mới mọc sáng chói nhất Côn Luân tiên cảnh, vô luận là phi đao sát địch hay là sự lí giải của y về tự nhiên chi đạo, khắp cả Côn Luân tiên cảnh đều không một ai có thể sánh bằng, năm đó tâm cảnh của y cao đến mức thậm chí chẳng ai nhìn thấy được.
Đặc biệt là khi độ kiếp!
Một đao phá kiếp vân, trước sau khi độ kiếp y vẫn nằm trên đám mây trắng ung dung uống rượu mà chẳng hề để ý gì đễn chuyện khác. Sau khi độ kiếp kết thúc, thậm chí đến rượu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-mang/3043434/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.