Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị
Trong phòng khách.
Chỗ ở của Vương Thông có vẻ rất cổ xưa, toàn là ghế gỗ, bàn gỗ, trên tường còn treo mấy bức tranh sơn thuỷ. Mấy bức tranh sơn thuỷ này tựa hồ là tác phẩm của danh gia, bức nào chất lượng cũng đều rất tốt. Nếu cẩn thận chú ý thì có thể phát hiện phần lạc khoản (1) của những bức tranh sơn thuỷ này đều là chữ của bản thân Vương Thông.
Lúc này Lý Dương và Vương Thông đang ngồi hai bên bàn gỗ, ngồi đối mắt với nhau, trên bàn có để mấy món ăn Trung Quốc cùng mấy bình rượu cất mà tuổi tương đối lớn, cả phòng khách chỉ có hai người bọn họ.
- Sư điệt à, ta từ nhỏ lớn lên trong Tinh Cực Tông, vẫn là có thói quen với không gian sống như vậy, đối với những thứ hiện đại hoá vẫn không quen được.
Vương Thông nhìn xung quanh một vòng, không khỏi cười mà giải thích.
Lý Dương gật đầu tỏ vẻ hiểu.
- Sư điệt, ngươi cũng uống một chút thứ này cùng với ta, đây là bản thân ta lúc xưa sau khi tiến vào trần thế đắc ý thu thập, bình thường ta cũng không nỡ lấy ra.
Vương Thông đem một bình mỹ tửu thuần hương (2) đặt trước mặt Lý Dương.
Lý Dương tuỳ ý uống một bát mỹ tửu làm Vương Thông cũng sửng sốt, bởi vì lão uống rượu cũng chỉ một chén nhỏ từ từ uống. Loại người như Lý Dương một bát lớn rồi lại một bát lớn như vậy mà tiếp tục, uống một hơi đã nửa bình, ở đâu ra nhiều mỹ tửu như vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-mang/3043333/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.