Triệu Trường Hạ không trả lời Khúc Phong, Khúc Thanh Giang biết tính tình của nàng nên nhân tiện nói: "Cha, nàng ấy từng nói cứu ta chỉ là tình cờ giúp mà thôi, cũng không muốn báo đáp thứ gì. Nhưng cha đã dạy ta làm người là phải báo ân, nên ta chỉ có thể làm chút gì đó cho nàng, chứ không như cha nghĩ đâu."
Tâm tình của Khúc Phong đã bớt giận, xét theo những gì đối phương nói lúc phục kích hắn ban nãy, có thể thấy đối phương xem hắn là kẻ xấu muốn làm hại con gái hắn. Nhìn từ góc độ này đúng là đối phương không có ác ý mà ngược lại còn là âm thầm bảo vệ con gái hắn.
Khúc Thanh Giang nhỏ giọng hỏi: "Cha, chúng ta có thể mang nàng về nhà rồi sắp xếp được không?"
Khúc Phong liếc nàng: Sao có thể đem người không rõ lai lịch về nhà được? Hơn nữa, lỡ như có người tố giác bọn họ, Khúc gia của chúng ta cũng sẽ bị liên luỵ aaa—-!
Khúc Thanh Giang: Ta biết mà, nhưng cũng không thể để nàng trốn ở trên núi cả đời? Lỡ như có người dân trong thôn lên núi bị nàng hù cũng không hay cho lắm đâu.
Triệu Trường Hạ nhìn Khúc Thanh Giang, rồi lại ngó Khúc Phong, chờ hai cha con trao đổi ánh mắt xong rồi mới nói: "Thu xếp thì không cần, các ngươi có thể cho ta đổi một chút vật liệu không?"
Khúc Phong nhẹ lòng thở ra: "Ngươi muốn đổi cái gì?"
Triệu Trường Hạ lấy thịt xông khói từ trên lưng xuống, nói: "Lấy thịt đổi muối."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-bien-hanh-hoa-bach/3456227/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.