Trời còn chưa sáng, Triệu Trường Hạ liền tỉnh dậy dùng rơm buộc thịt xông khói rồi đeo lên lưng, sẵn còn sớm nên ghé sang xem bẫy đã giăng có bắt được con mồi nào không, nếu có có thể đem đi đổi chút vật liệu.
Buổi sáng, trên núi sương mù dày đặc. Triệu Trường Hạ kéo nhẹ bụi cây, hai tay nàng bị lạnh mà đỏ bừng, nhưng nàng không thèm để ý. Kiểm tra xong cái bẫy không có con mồi, nàng cũng biết rõ nguyên nhân, thời tiết lạnh giá cũng là lúc động vật ngủ đông, hoạt động cũng giảm bớt.
Lúc kiểm tra xong cái bẫy cuối cùng, nàng phát hiện dưới mặt đất có dấu chân còn mới, tuy nhiên dấu chân này trông có vẻ giống như bị trượt chân nhưng xét về độ sâu và kích thước thì giống của một nam nhân bắt buộc phải cao tầm một mét bảy.
Bỗng nhiên, từ xa mơ hồ vang vọng một giọng nói quen thuộc: "Triệu Lục Nguyệt, ngươi có ở đó không?"
Triệu Trường Hạ dừng lại một chút: Nếu như giọng nói đó là của Khúc Thanh Giang, vậy dấu
chân này là của ai?
Nàng không tuỳ tiện xuất hiện ngay, mà là lén lút đi theo dấu chân, kết quả cách cây nhãn trăm tuổi không xa, nàng nhìn thấy Khúc Thanh Giang, cùng với một người đang lén lút đi phía sau Khúc Thanh Giang.
Tuy nhiên không thấy được mặt mũi thế nào, nhưng nhìn từ thân hình, y phục của đối phương, đều khẳng định đây là nam nhân. Cũng không biết hắn đi theo Khúc Thanh Giang để làm gì.
Khúc Thanh Giang đi đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-bien-hanh-hoa-bach/3442299/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.