Oswid hoài nghi nhìn Kevin một cái, khi ánh mắt rơi vào hai ly rượu kia, trên mặt liền hiện rõ một hàng chữ lớn: Hai ly này ta uống ly nào chết chậm hơn?
Kevin không khách sáo ngồi xuống mép giường, vắt chéo chân, bực bội nói: “Ngươi nhìn ta bằng ánh mắt gì vậy? Ngươi cho rằng ta sẽ bỏ độc vào rượu sao? nhân phẩm của ta khiến ngươi không yên tâm đến thế à?”
“Không phải không yên tâm…” Oswid lắc đầu: “Mà là ngươi căn bản không có cái gọi là nhân phẩm.”
Kevin giơ chân đá Oswid một cái:”Cứng cánh rồi không muốn sống nữa hả?”
Cú đá này của anh rất qua loa, hiển nhiên ngay chính bản thân anh cũng cảm thấy lời nói của Oswid có bảy phần đúng. Thế mà cú đá qua quýt nọ chẳng lệch đi đâu, thẳng thừng giáng xuống người hoàng đế. Âu cũng là vì hoàng đế bệ hạ da dày thịt béo, vốn đã quen chịu đòn nên lười né tránh.
“Ta hiếm khi có lòng tốt mang chút an ủi đến cho ngươi, ngươi còn không cảm kích.” Kevin nhướng mày, dứt khoát thu lại ly rượu, nói: “Thôi để ta tự uống.”
Vừa dứt lời, liền nốc cạn một ly.
Loại rượu này được ủ từ trái Hoả Điểu thượng hạng, đựng trong ly pha lê hiện lên màu đỏ tươi từ đậm tới nhạt, phảng phất chút sắc hồng, lóng lánh quyến rũ, mỗi ly chỉ vỏn vẹn một hớp, quý phái chiếm chỗ đáy ly. Kevin trước giờ ăn uống chỉ chọn hương vị, không cầu kỳ hình thức. Anh nhét ly rỗng vào tay Oswid, rồi giơ cái ly còn lại lên, nói: “Để chiều cái bệnh thiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-quen-bat-be-hang-ngay-cua-dai-de/5247233/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.