“Cố nhân gặp lại, nhưng chẳng nhận ra nhau, nghĩ đến đây thực khiến lòng người nặng trĩu, khó nói thành lời.” Trên con đường băng qua hoang mạc dẫn tới thung lũng Tĩnh Mặc, Mio đang dẫn đầu một đoàn người đông đúc đi men theo một con đường núi quanh co. Đường núi Folia vốn nổi tiếng nguy hiểm, vừa hẹp vừa trơn, chỉ đủ cho hai người miễn cưỡng đi song song. Nếu không cẩn thận, rất dễ bị đá rơi đập trúng, hoặc bước hụt chân mà ngã thành tương vụn. Trước đó, khi đi qua Vùng Lưu Tán, họ định ghé vào mua vài con mã ưng làm phương tiện đi lại, nhưng phát hiện ra cả Vùng Lưu Tán giờ đây trống rỗng, tất cả mọi người dường như đều biến mất chỉ sau một đêm. Nơi từng nhộn nhạo hỗn tạp, đầy rẫy nguy hiểm, lúc này lại yên ắng đến mức hoang tàn, khiến người ta không khỏi thở dài cảm khái. Chẳng cần suy nghĩ cũng có thể đoán ra, người ở đây có lẽ cũng bị giọng nói kia mê hoặc, người đi nhà trống, không biết đi đâu. Tuy nhiên trong chuồng nuôi mã ưng vẫn có chút động tĩnh. Mio nghe thấy nên dẫn người qua xem, phát hiện ra phần lớn mã ưng đã bị người ở Vùng Lưu Tán mang đi hết, chỉ còn vài con bị bỏ lại ở đây. Thế là Mio để lại tiền trong máng ăn, rồi sai người dắt mấy con mã ưng này ra, phát cho những người bị thương không tiện đi lại trong đoàn người làm thú cưỡi. Chỉ như vậy họ mới có thể miễn cưỡng duy trì tốc độ di chuyển, đến được đường núi
***
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-quen-bat-be-hang-ngay-cua-dai-de/5247225/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.