Cho dù bây giờ có ai mang hai chữ “tiền đồ” tát thẳng vào mặt Hoàng đế, hắn cũng sẽ không gượng dậy nổi nữa.
Oswid như một pho tượng đá, chìm thẳng xuống vùng biển sâu. Đừng nói là giãy giụa, hắn đến thở còn quên mất, trong đầu cứ tua đi tua lại mấy từ cuối cùng mà Melo vừa nói: Quang Minh Thần điện hạ.
Quang Minh Thần điện hạ…
Thần ánh sáng…
Kevin…
Thiên Lang gầm gừ trong cổ họng vài tiếng, hắn cảm thấy như có ai đó dùng chày nện vào đầu mình, xương sọ vỡ nát, đầu óc trống rỗng ngơ ngác đến mức không phân biệt nổi đông tây nam bắc.
Thần ánh sáng? Kevin? Hai cái tên này sao có thể là cùng một người được chứ?!
Oswid cảm thấy đây chắc chắn là một trò đùa! Một trò đùa trời ơi đất hỡi! Một trò đùa hoang đường đến cực điểm! Vị thần tượng trưng cho hy vọng vô thượng và ánh sáng vĩnh hằng trong “Thần Lịch” sao có thể là cái tên lười biếng vô liêm sỉ suốt ngày tìm đòn như tên Kevin đó?!
Thế nhưng, hiện thực lại vả “bôm bốp” cho hắn mấy bạt tai trời giáng.
Thực ra trước lúc rơi xuống nước, khi mang theo Kevin từ thuyền gỗ nhỏ bay về phía con thuyền khổng lồ kia, Oswid đã thoáng có suy đoán này trong đầu rồi, sở dĩ toàn bộ quá trình hắn đều tỏ ra cứng đờ và máy móc chính là vì bị cái suy đoán thoáng qua kia dọa cho ngốc luôn rồi.
Bây giờ suy đoán này bị người khác một lời vạch trần, biến thành sự thật, hắn lại càng choáng hơn.
Oswid cảm thấy rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-quen-bat-be-hang-ngay-cua-dai-de/5247222/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.