Kevin nheo mắt nhìn kỹ, Sinia có vẻ vẫn còn tỉnh táo, cô nhóc nằm trong lòng ông I-an, ánh mắt đầy vẻ tò mò nhìn khắp mọi nơi. Trái ngược với Sinia, vẻ mặt của ông I-an vô cảm cứng đờ giống như một con rối bị ai đó điều khiển, máy móc lê từng bước đi về phía mép thuyền, cả quá trình trừ chân ra thì những nơi khác hoàn toàn không hề động đậy.
Đám đông trên bờ đều đang hướng mắt nhìn về một hướng nào đó trên biển, giống như một đàn ngỗng duỗi cổ ra nhìn về phía trước, dường như đang chờ đợi sự xuất hiện của một thứ gì đó.
“Mặt trời sắp lặn, thời khắc hành hương đến rồi…” Tiếng thì thầm quen thuộc lại vang lên lần nữa, xuất phát từ trong đám đông đen kịt. “Đi thôi!” Kevin loáng một cái đã xoay người nhảy lên lưng Oswid. Thiên Lang vỗ cánh lao thẳng về phía đám đông. Nhưng ngay khoảnh khắc họ vừa hành động, bên bờ biển bỗng nhiên dâng lên một bức tường sóng cao chót vót, cao đến mức như che khuất cả bầu trời. Một con thuyền gỗ khổng lồ phá nước trồi lên từ giữa làn sóng. Nó như thể đã ngủ yên dưới đáy biển suốt bao năm dài, thân thuyền gỗ đã bị ngâm đến đen sẫm, cột buồm mục nát, boong tàu trơn trượt. Toàn bộ thân thuyền phủ đầy rêu xanh và tảo biển, nhưng có một hoa văn cổ xưa được khảm vào thân thuyền không hề bị rêu xanh che khuất, đó là một ký hiệu hình vô cực.(*) (*) Ký hiệu vô cực: ∞. Bất cứ ai từng đọc “Thần Lịch” đều biết, đó là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-quen-bat-be-hang-ngay-cua-dai-de/5247220/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.