Từ khi Oswid có ký ức, hắn gần như chưa bao giờ mơ thấy cha mẹ mình. Hiếm hoi lắm cũng chỉ nghe thấy những danh xưng không mấy thân thiết như “lão gia Pah” và “phu nhân” từ miệng một người hầu nào đó trong mơ.
Suy cho cùng, nguyên nhân là do hai bậc phụ huynh nhà Pah này đối với hắn quá mức hời hợt. Xét theo hướng cay nghiệt thì so với cha mẹ, họ giống như những người nhận nuôi hắn hơn.
Ngoài một trang viên cũ kỹ, một quản gia già và vài người hầu mắt để trên đầu, họ hoàn toàn không cho Oswid bất cứ thứ gì mà bậc làm cha làm mẹ bình thường sẽ cho con của họ, ví dụ như sự thân thiết và quan tâm, an ủi và dạy dỗ.
Đừng nói đến những thứ đó, ngay cả roi vọt và quát mắng họ cũng chưa từng dành cho hắn.
Về dáng vẻ của lão gia Pah, khi hắn cố gắng hồi tưởng kỹ càng vẫn có thể nhớ được, dù sao thì vào một số dịp lễ, ngài Pah thỉnh thoảng nhớ ra trong trang viên cũ còn có một đứa con trai, nên dẫn người đến nhìn một cái. Tuy trên danh nghĩa là ‘đến thăm con trai’, nhưng thực tế cũng chỉ là tìm quản gia I-an hỏi han vài câu, tuyệt nhiên không nói với Oswid câu nào.
Còn về phu nhân Pah, Oswid thậm chí không thể nhớ được dáng vẻ của bà. Dù sao trong những năm đó, phu nhân Pah lâm bệnh nặng, nằm liệt giường. Số lần hắn có thể tiếp xúc với bà ít đến đáng thương, số lần gặp mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay, lần tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-quen-bat-be-hang-ngay-cua-dai-de/5247204/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.