“Rốt cuộc đây là cái lý do quỷ quái gì vậy?!” Trong lòng không thoải mái, sắc mặt của Oswid cũng chẳng thể nào tốt đẹp được.
Liên tục bày tỏ sự yêu thích với chính mình, thật sự quá vô sỉ, Kevin cũng không muốn lặp lại cái lý do quỷ quái đó nữa, chỉ khoát tay nói: “Đại khái là như vậy đó, chẳng phải ngươi thấy thần ánh sáng khá thuận mắt sao, tin rằng ngươi có thể hiểu được lý do của ta, ta nhất định phải đến Pháo Đài Cổ Hoa Hồng.”
Oswid không chút do dự nói: “Ta không hiểu, ngươi cũng bớt mơ mộng đi, lần này cỡ nào ta cũng không để ngươi đi đâu. Huống chi ngươi từ trước đến giờ cũng chưa từng chủ động nhắc tới Fae, sao đột nhiên lại thích hắn rồi, lừa quỷ hả?”
Một mặt hoàng đế cảm thấy Kevin không thể nào chỉ vì Fae mà bất chấp nguy hiểm, y khăng khăng đòi đi Pháo Đài Cổ Hoa Hồng nhất định là có nguyên nhân khác. Nhưng ở Pháo Đài Cổ Hoa Hồng đó có cái gì đáng để y kiên trì như vậy? Ở đó ngoại trừ tường đổ ngói nát thì chỉ có cát vàng ngập trời, ngoại trừ vì Fae, còn có thể vì cái gì nữa chứ?!
Tự cho rằng mình đã phân tích một cách lý trí, cảm giác khó chịu trong lòng Oswid không giảm mà còn tăng lên, sắc mặt càng thêm nặng nề.
Kevin không hề hay biết vẫn vô tư nói tiếp: “Ai nói chủ động nhắc tới mới gọi là thích, ta đây——”
Anh nói được một nửa thì đột nhiên im bặt, sau đó quay đầu nhìn về phía hành lang dẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-quen-bat-be-hang-ngay-cua-dai-de/5247199/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.