Đã qua vài ngày kể từ việc tiểu Đồng nhà ta lấy thịt đè người. Hai bên vẫn giữ cái không khí im lặng đến chán chết người. Quyết tâm làm quen với cô ta, Nhược Đồng lên tiếng trước:
- E hèm, xin lỗi việc hôm trước, tôi tên Tưởng Nhược Đồng.
1 phút...2 phút...5 phút trôi qua, tưởng là lại thất bại, mỗ nữ ta ngã lưng xuống giường, tính ngủ cho qua ngày thì nghe được bên kia đáp lời mà bật thẳng dậy.
- Mặc Tư Không.
Dù chỉ vỏn vẹn nhiu đó mà tiểu Đồng nhà ta hạnh phúc như được sinh ra lần thứ ba (lần hai
là xuyên đến đây rồi). Giờ phút này Mặc Tư Không mà xoay người lại chắc chắn sẽ thấy xung quanh ai kia đầy màu hồng và hoa bay phấp phới.
- Tiểu Đồng: năm nay cô bao nhiu tuổi rồi?
- Tư Không: 22
- Tiểu Đồng: vì sao cô vào đây?
- Tư Không: giết người
...
Mạc Tư Không cứ nghĩ cô sợ hắn nên im lặng. Còn cô thì thật ra đang chìm trong suy nghĩ của riêng mình. Khi nhìn vào đôi mắt người kia, cô có cảm giác đó là một đôi mắt rất đẹp, đẹp vì sự trong suốt, đơn thuần, sạch sẽ chứ không nhiễm đục như đôi mắt hai mẹ con mụ phù thuỷ ở nhà. Cô tin là "cô ta" có nỗi khổ chứ không phải là máu lạnh. Nghĩ xong, cô lại tiếp tục chích choè.
- Tiểu Đồng: đừng nghĩ tôi sợ cô nhé, tôi đây cũng không phải dạng vừa đâu. Chúng ta hợp nhau đấy, làm bạn nha.
Tiểu Đồng biết giờ phút này mở miệng nói an ủi hay thông cảm gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-khong-phieu-luu-ky/57698/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.