Nói đến bạn cùng phòng thì cô vô cùng tò mò nha. Cô ta chẳng bao giờ nói với cô câu nào. Ngay cả dung nhan ra sao cô cũng chưa được nhìn rõ. Thần thần bí bí!
Suy nghĩ tìm cách tiếp cận, tranh thủ lúc cô ta sau khi ăn cơm trưa, theo thói quen sẽ đi ngang mình, tiến vào toilet để vệ sinh cá nhân. Cô đứng bật dậy, ý muốn xông lên bắt tay làm quen, nhưng chưa kịp thực hiện thì đã vấp chiếc dép, cả người nhào thẳng phía trước. Hix, nhào đâu không nhào, lại đè cả người lên cô bạn cùng phòng kia, thế này thì cô biết ăn nói thế nào đây.
Mếu máo ngước lên nhìn người kia với mong muốn xin lỗi. Cô chính thức hoá đá. Mái tóc đen dài buộc hờ hững, mắt hoa đào yêu mị, mũi cao thẳng tắp, bạc môi hờ hững như dụ hoặc người ta phạm tội, nước da trắng hồng không tì vết. Cô xin thề là cô không có háo sắc nha, vì cô cũng đâu thua kém bao nhiu. Thân thể này mặc dù bảy phần giống cô lúc trước nhưng dù sao cũng là tiểu thư nhà giàu, bảo dưỡng tốt nên ra phong thái mỹ nhân hơn. Nhưng nét của cô là thanh thuần, trong sáng, còn nét người đối diện đây là quyến rũ, mị hoặc.
Đang còn trong suy nghĩ của mình thì cô nghe bên tai vang lên giọng nói khá lạnh lùng:
- Xin tự trọng!
Giật mình tỉnh lại, cô lập tức nhảy ra, mặt cười hè hè xin lỗi. Thế nhưng cô ta chẳng đếm xỉa gì đến cô, lướt qua đi thẳng vào toilet. Làm mỗ nữ ta mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-khong-phieu-luu-ky/57697/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.