Thế là Tưởng Nhược Đồng được Thiên Lôi (TL) chớp mắt đưa đến một nơi không biết là đâu. Nhìn từ xa là một toà nhà có thể được coi là long lanh, lộng lẫy. Một màu trắng duy nhất, không biết làm từ nguyên liệu gì nhưng lấp lánh và khúc xạ ánh sáng. Nói thế chứ nhìn vào chẳng gây khó chịu gì cho mắt cả. Cả toà nhà hình vòm không có cửa sổ nào cả, chỉ duy nhất một cửa ra vào cao tầm 4 mét. Cửa nhìn như thuỷ tinh nhưng chẳng thấy gì bên trong. Phía trên cửa là dòng chữ vàng lấp lánh " Thời không điện".
Khi đến gần, cô thấy có hai thị vệ đứng hai bên như tượng, nếu không phải thấy còn thở, cô tưởng là tượng thật chứ. Cô tươi cười hô to:
- Chào đồng nghiệp. Vất vả các anh.
TL ho khan vì xấu hổ, hắn ước gì có thể dán ngay miệng cô lại. Cô thì vẫn đang vô tư cười hì hì với hai anh thị vệ, dù người ta không đếm xỉa gì tới cô. TL bước lên, đưa lệnh bài ra, hai thị vệ nhìn thấy liền tiến lên mở cổng, trước sau thuần thục không nói một lời nào, giống như chuyện đã làm hàng trăm năm nay.
Sau khi hai người tiến vào, cô tò mò hỏi về hai thị vệ kia. TL cũng biết cô không nhớ gì trước đây nên không tiếc lời:
- TL: Hai người họ đứng đây chắc được gần ngàn năm rồi.
- Cô: Ồ, họ không đói, không mệt sao?
- TL: Thành tiên rồi thì không còn đói như người phàm nữa. Họ chắc giờ cũng quên cách nói chuyện ra làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-khong-phieu-luu-ky/57689/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.