Dĩ nhiên, nếu như không muốn tiếp tục phơi nắng, cô có hai lựa chọn.
Một là đứng lên nhường chỗ ngồi, đứng ở giữa xe không có nắng; hai là đứng lên, trực tiếp xuống xe, sau đó chờ chuyến xe tiếp theo. Nếu như chọn một, trong xe đang chật chội như vậy, cô có thể đứng cũng không vững; nếu như chọn hai, có lẽ chuyến xe tiếp theo cũng là tình huống này, mà cô không mang đủ tiền xe. . .
Sau khi suy nghĩ nửa ngày, cánh tay cô để xuống không bao lâu lại giơ lên, quyết định duy trì tình trạng hiện giờ.
Bởi vì bàn tay không đủ lớn, cho nên cô chỉ che nửa gương mặt.
Đến trạm xe, trong lúc đậu xe, có người xuống xe cũng có người lên xe. Người bên cạnh Lục Tác Viễn không ngừng thay đổi, nhưng tay cô vẫn không thay đổi. Lúc cô quyết định nghiêng người vì tay đã mỏi nhừ thì chợt có một bóng người nhích tới gần cô, sau đó có một cái áo phủ lên đỉnh đầu cô, ánh nắng phía bên trái cô lập tức biến mất.
Cô kinh ngạc nhìn về phía bên trái, chỉ thấy ngón tay trắng nõn thon dài đang linh hoạt cố định ống tay áo ở trên cửa kính xe. Cô vội vàng nghiêng mặt về phía bên phải, còn chưa kịp ngẩng đầu, giọng nói trong trẻo mà quen thuộc vang lên: "Yên tâm, rất nhanh sẽ cố định được."
Lục Tác Viễn gần như đang khiếp sợ ngẩng đầu nhìn động tác này được hoàn thành, cô nằm mơ cũng không nghĩ đến cô sẽ gặp lại người mà có lẽ cô đã sắp quên trong trường hợp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-dep-nhat-deu-cho-em/66936/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.