Mấy ngày kế tiếp, Trình Mặc nói cho cô biết anh có nhiệm vụ khẩn cấp phải tiếp một người, anh sẽ khá bận, có thể không gọi điện thoại cho cô mỗi ngày được.
Lục Tác Viễn cảm thấy anh đã báo cáo công việc cho mình rồi, vì vậy tự giác nói kế hoạch làm việc và nghỉ ngơi của nửa tháng tiếp theo cho anh biết.
Mặc dù cách vài ngày mới nhận được điện thoại của Trình Mặc, nhưng dường như mỗi ngày cô đều nhận được tin nhắn của anh. Có khi chủ đề khá phong phú, có khi thì chỉ có một, thời gian nói chuyện ngắn dài khác nhau, nhưng mỗi lần anh đều không quên nhắc nhở cô chú ý hạng mục công việc ở Cao nguyên.
Một tuần sau, khi cô đã quen với khí hậu cao nguyên, thì cũng đã hoàn toàn quen thuộc với các bạn cùng đến Tây Tạng dạy học.
Chủ nhật, cả đám rủ nhau đến sông Nhã Lung tham quan. Đi trên đường, cô lại nhận được tin nhắn của Trình Mặc, mím môi, nhịn không được cười rộ lên.
“Nhìn xem người này vui vẻ chưa kìa, là bạn trai à?” Giang Ương tinh mắt, cả đoạn đường đi không có gì thú vị, bằng không tìm một chủ đề có hứng thú một chút.
Giang Ương vừa nói dứt lời, Đức Cát Mai Đóa lập tức hùa theo: “Đúng vậy, lần đầu tiên anh ta gửi tin nhắn cho cậu là buổi sáng hôm trước thì phải, lúc đó cậu vừa hết giờ học. Khuôn mặt nhỏ này bỗng nhiên hạnh phúc như mật trong nước vậy, ai nhìn cũng cảm thấy ngọt ngào.”
Lục Tác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-dep-nhat-deu-cho-em/2167783/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.