Xúc cảm ấm áp từ trán truyền đến, cô nhắm mắt lại, không nhìn thấy đã xảy ra chuyện gì.
Một cái hôn rất nhẹ, chuồn chuồn lướt nước cũng không gì hơn cái hôn này.
Sau sự tiếp xúc ngắn ngủi, anh liền rời khỏi, lại thấy bộ dáng cô xinh đẹp mở một mắt nhắm một mắt . Dường như, cô tò mò, cũng có hồi hộp, còn có chút thẹn thùng. Tay vẫn đặt trên tóc cô như trước, anh nói, "Hồi đầu, nếu tặng em chiếc kẹp tóc, vậy thì giờ không cần lo lắng tóc ngăn tầm mắt nữa. Đi thôi, muộn rồi, anh đưa em về. Nếu chúng ta cứ đứng dưới đèn đường, thêm bước nữa mọi người sẽ nhìn chúng ta là ..." Trình Mặc nói xong, ý vị thâm trường nở nụ cười.
Ngắt câu đúng lúc có thể khiến người ta suy nghĩ lung tung, Lục Tác Viễn nghe tiếng cười sung sướng của Trình Mặc, đột nhiên tự động nghĩ đến ba chữ - - dã uyên ương.
Sau đó, cô đã bị chính mình hù sợ.
Về không thông báo trước một tiếng, bị cô Tô cằn nhằn một hồi là chuyện không thể tránh khỏi.
"Không phải con muốn cho mọi người niềm vui bất ngờ sao?" Lục Tác Viễn ôm cánh tay cụ Lục, vùi trong ghế sofa cãi lại.
“Lắm lý do." Tô Niệm nhìn cô một cái, nhét miếng đào vừa rửa vào miệng cô, "Xế chiều hôm nay mới đưa tới, con đúng là có lộc ăn."
"Cảm ơn mẹ, con yêuuuu mẹ nhất!" Ngữ điệu kéo dài, Lục Tác Viễn ngậm miếng đào, chu môi hôn gió Tô Niệm.
Tâm trạng khá vui
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-dep-nhat-deu-cho-em/2167776/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.