Đêm đen, mưa càng thêm to, mưa từ trên trời đổ xuống mãi không ngớt, tạo thành một màn mưa. Ô tô qua lại như rùa bò trên đường, tiếng còi xe kêu lên không ngớt. Rõ ràng cách gần đến vậy, nhưng bị hơi nước dâng lên che phủ, mọi thứ xung quanh đều trở nên mơ hồ mờ mịt.
Mưa gió mù mịt, mà cô gái dưới mái hiên vẫn yên lặng đứng đó.
Quý Quân Hành thấy trên người cô hơi ướt, đoán cô vừa rồi có lẽ muốn dầm mưa chạy đến trạm xe buýt.
Cậu sải bước đến trên thềm cửa nhà sách.
Lâm Tích nhìn áo mặc cậu đang mặc không tính là to, chỉ đến đầu gối cậu, nửa ống quần dưới đều ướt. Phía trên đôi giày bóng thể thao màu trắng đều dính bùn.
Cậu nhìn Lâm Tích ôm ba lô trong ngực, thấp giọng hỏi: “Lạnh không?”
Lâm Tích lắc đầu, “Tớ không lạnh.”
Kết quả, vừa há miệng, miệng lại run bần bật.
Quý Quân Hành bị cô chọc đến tức cười, cậu chỉ bên trong nhà sách, “Cậu đi vào trong đó đợi, tớ đến bên đường gọi xe.”
“Vào đi.” Thấy Lâm Tích còn đứng im nhìn mình, cậu hơi bất đắc dĩ nói.
Lúc này, Lâm Tích mới ngoan ngoãn xoay người, rời khỏi cửa kính, đi vào nhà sách.
Chỉ là bên trong nhà sách mở điều hòa, cô vừa vào, cả người liền run rẩy.
Cô đứng bên cửa kính, nhìn Quý Quân Hành đội mũ áo mưa lên, chạy đến bên đường, vẫy tay gọi xe.
Xe cộ qua lại vốn lái rất chậm, taxi trên đường, đều hiển thị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508407/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.