Cơm tối là Quý Quân Hành mời khách, để an ủi Tạ Ngang chấn động não, đã đặc biệt chọn một nhà hàng mà Tạ Ngang thích.
Đến khi ăn cơm xong ra khỏi nhà hàng, Quý Quân Hành liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay.
“Được rồi, về nhà thôi. Trần Mặc, cậu giúp tiễn Giang Ức Miên, tớ đưa Lâm Tích về.”
Vốn Giang Ức Miên quen thuộc với Tạ Ngang hơn, nhưng suy nghĩ Tạ Ngang vừa tĩnh dưỡng xong, nên mới không bảo cậu giúp tiễn người. Nào biết lòng tốt của Quý Quân Hành, lại không được cảm kích.
Trước là Giang Ức Miên nói: “Không cần đâu, tự tớ gọi xe về nhà được.”
Tạ Ngang cũng nhảy dựng lên, hét: “Dựa vào cái gì mà để Mặc Mặc tiễn cậu ấy chứ?”
Cậu kích động như vậy, mọi người trong chớp mắt đều nhìn sang cậu chằm chằm. Tạ Ngang cứng cổ, vẻ mặt hùng hồn nói: “Tớ là bệnh nhân, Mặc Mặc phải đưa, cũng phải đưa tớ chứ.”
Trần Mặc chịu không nổi nhấc chân muốn đá cậu, “Đừng gọi ông là Mặc Mặc, y chang đàn bà. Còn có cậu là bị ngã hơi chấn động não, chứ không phải gãy tay gãy chân, ngay cả nhà cũng không biết tự mình về à?”
“Dù sao cũng không được.” Tạ Ngang theo bản năng nói.
Giang Ức Miên thật sự tức điên, cô không ngờ Tạ Ngang lại phát rồ như vậy.
Cô đưa tay véo lên cánh tay Tạ Ngang, tức giận nói: “Sao cậu chả ga lăng tí nào vậy, cậu có phải đàn ông không hả. Lỡ như, trên đường tớ gặp phải người xấu, cậu có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508398/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.